Tác giả: Frédéric Chopin.
Tác phẩm: Andante spianato và Grande polonaise brillante giọng Mi giáng trưởng, Op. 22
Thời gian sáng tác: Năm 1830-1834.
Công diễn lần đầu: Ngày 26/4/1835 tại Nhạc viện Paris với Chopin độc tấu piano và François-Antoine Habeneck chỉ huy dàn nhạc.
Độ dài: Khoảng 14 phút.
Đề tặng: Tác phẩm được đề tặng cho nữ nam tước d’Este.

Một trong những tác phẩm đặc biệt nhất của Chopin. Có thể nói đây là sự gán ghép của 2 bản nhạc độc lập có thời gian sáng tác chênh nhau tới 4 năm. Và với nhiều nhà phê bình âm nhạc, chúng không phù hợp, thậm chí có thể nói là quá khác nhau. Điều duy nhất liên kết 2 tác phẩm lại với nhau chính là sự tương phản.
Trên thực tế, phần Grande polonaise brillante được Chopin sáng tác trước trong khoảng thời gian 1830-1831, ngay sau khi ông hoàn thành bản Concerto piano số 1 (thực chất đây là bản số 2). Công việc được bắt đầu trong những tháng ngày cuối cùng của Chopin ở quê nhà Warsaw và ông chỉ hoàn thành nó khi đến Vienna vào năm 1831 và bản nhạc được đánh số Op. 22. Đây cũng chính là tác phẩm cuối cùng mà Chopin sáng tác cho piano và dàn nhạc. Trong những năm sau đó, Chopin đã nhiều lần biểu diễn tác phẩm này, trong phiên bản đầy đủ và cả chỉ với piano độc tấu. Sau khi định cư tại Paris, trong một buổi hoà nhạc tại Nhạc viện Paris cùng nhạc trưởng François-Antoine Habeneck, Chopin cần có một tác phẩm dài và quan trọng hơn (Grande polonaise brillante dài khoảng 10 phút) nên ông đã viết thêm phần Andante spianato và đưa nó lên đầu như một lời giới thiệu mở rộng và khiến tác phẩm trở thành dạng như chúng ta thấy ngày nay.

Spianato trong tiếng Ý có nghĩa là mượt mà, trôi chảy. Thuật ngữ này không xuất hiện trong bất kỳ tác phẩm nào khác của Chopin. Phần Andante spianato được viết ở giọng Son trưởng, hoàn toàn do piano độc tấu, có tính chất của một nocturne. Phần này lại được chia thành 2 phần nhỏ hơn, không đều nhau. Phần đầu tiên và cũng là dài nhất có tính chất êm đềm, du dương với một giai điệu trữ tình pha chút u sầu, khởi đầu ở nhịp 6/8, phần đệm cuộn lên nhẹ nhàng. Âm nhạc như miêu tả một đêm trăng hài hoà, một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu, một không cảnh rất dịu dàng, nên thơ. Phần sau, được tác giả ghi chú là Semplice (đơn giản), âm nhạc chuyển thành nhịp ¾, giai điệu có thể hát lên được, piano được chơi mà không yêu cầu sử dụng pedal.

Phần Grande polonaise brillante bắt đầu với sự phô trương của dàn nhạc trong một khúc quân hành. Âm nhạc chuyển từ giọng Son trưởng sang Đô thứ rồi sau đoạn giới thiệu, ngừng lại nửa nhịp, chuyển tiếp sang giọng chính của tác phẩm Mi giáng trưởng. Ngay sau đó, piano trở thành tâm điểm trong phần còn lại của tác phẩm. Dàn nhạc, như thường lệ trong các tác phẩm của Chopin, đóng vai trò thứ yếu, đơn giản chỉ làm nền cho nhạc cụ độc tấu. Vì vậy, không bất ngờ khi ngày nay, trong nhiều buổi hoà nhạc, phần dàn nhạc đã bị loại bỏ và tác phẩm được dành hoàn toàn cho piano độc tấu. Âm nhạc có tính vũ điệu rất cao, màu sắc rực rỡ và tươi sáng với những khoảnh khắc hào hùng đặc trưng của thể loại polonaise nhưng không hề thiếu những hình tượng du dương. Nền tảng nhịp điệu được duy trì ở tay trái trong khi tay phải liên tục thể hiện những giai điệu phức tạp và đầy hấp dẫn. Trong phần giữa, không khí trở nên kịch tính hơn và được chuyển sang giọng Đô thứ nhưng vẫn giữ những đặc điểm của những điệu múa. Chủ đề chính trở lại dẫn tới một đoạn coda dài, đầy những thách thức về mặt kỹ thuật, đúng với tên gọi brillante. Trong những ô nhịp cuối cùng, toàn bộ dàn nhạc được đánh thức, kết thúc một buổi khiêu vũ cuốn hút và hoành tráng.

Andante spianato và Grande polonaise brillante là một trong những tác phẩm khó nhất về mặt kỹ thuật của Chopin nhưng có cấu trúc không hề phức tạp. Bản nhạc dành được nhiều mỹ từ từ phía những nhà phê bình. Âm nhạc của tác phẩm toát ra sự trôi chảy, tinh tế và quyến rũ. Nhà soạn nhạc, nghệ sĩ piano Jan Kleczyński đã thốt lên: “Không có tác phẩm nào được đóng dấu bằng sự tự do, tao nhã và tươi mới hơn”.

Cobeo