Tác giả: Johann Sebastian Bach.
Tác phẩm: Concerto harpsichord số 4 giọng La trưởng , BWV. 1055
Thời gian sáng tác: Khoảng thời gian 1738–1739.
Độ dài: Khoảng 14 phút.
Tác phẩm có 3 chương:
Chương I – Allegro
Chương II – Larghetto
Chương III – Allegro, ma non tanto
Thành phần dàn nhạc: Harpsichord độc tấu, dàn dây và bass continuo.

Lịch sử âm nhạc ghi nhận những bản harpsichord concerto đầu tiên là của Bach nhưng trong khi ông đã sáng tác tới 14 bản concerto cho một hoặc nhiều harpsichord, điều đáng nói là thực tế ông chưa bao giờ thực sự sáng tác một concerto cho harpsichord và dàn nhạc – ông chỉ chuyển soạn chúng từ những concerto có sẵn trước đó (thông thường, nhưng không phải là tất cả, từ các tác phẩm của chính mình). Chính xác tại sao thì chưa được làm rõ. Có thể vai trò ban đầu của harpsichord với tư cách một nhạc cụ đệm đã làm khó nhà soạn nhạc để tưởng tượng ra sự kết hợp của nó với dàn nhạc theo cách khác. Và mọi việc chỉ thay đổi khi vào cuối những năm 1730, Leipzig Collegium Musicum đã tổ chức những buổi hoà nhạc chung đặc biệt dành cho harpsichord và dàn nhạc.

Mặc dù tác phẩm gốc mà Bach sử dụng để viết bản concerto số 4 giọng La trưởng không còn tồn tại, nó dường như là một concerto nguyên gốc viết cho oboe d’amore (nhạc cụ thuộc họ oboe với âm vực trầm hơn, được sử dụng phổ biến trong âm nhạc thời kỳ Baroque) của chính Bach trong thời gian ông đảm nhiệm cương vị Kapellmeister (phụ trách âm nhạc) tại Cöthen. Tác phẩm gồm 3 chương nhạc, kết cấu chi tiết và được thiết kế trơn tru, liền mạch khiến các nhà âm nhạc học tin rằng đây đúng là một trong 7 bản concerto cuối cùng hoàn chỉnh dành cho một harpsichord được phối lại, cho thấy khả năng tiếp thu nhanh chóng thể loại mới đầy hứa hẹn vào trong những ý tưởng âm nhạc của chính mình.

Phần ritornello (những đoạn nhạc được lặp lại liên tục/điệp khúc) mở đầu chương I Allegro chắc chắn là theo truyền thống Corelli-Vivaldi mà Bach rất quen thuộc. Chủ đề ritornello được chơi bằng cả dàn nhạc và sau đó đôi khi được tăng cường với harpsichord obbligato (phần bắt buộc) được chơi xen kẽ với những động tác phức tạp hơn từ phía nghệ sĩ độc tấu. Phần tái hiện chính xác của chủ đề ritornello mở đầu kết thúc chương nhạc.

Có một cái gì đó như chaconne hoặc passacaglia trên một nét chạy xuống của bè trầm với nhịp điệu chậm rãi trong chương II Larghetto ở giọng Pha thăng thứ. Chương nhạc như một khúc aria được trang trí lộng lẫy, có tính biểu cảm cao, rất gần gũi với phong cách siciliano.

Các nét trang trí của chủ đề ritornello được sử dụng trong chương III Allegro ma non tanto được viết theo hình thức di capo (ABA’) có lẽ còn rõ ràng hơn chủ đề Allegro mở đầu; nó xuất hiện xen kẽ với phần của nghệ sĩ độc tấu với một chuỗi các nốt móc tam, trong khi phần đệm vẫn duy trình nhịp điệu của mình. Ngay sau đó xuất hiện xen kẽ các chùm ba móc kép, vì vậy, âm nhạc chuyển động qua lại giữa hai tốc độ khác nhau, đem lại sự thách thức cho người biểu diễn và niềm vui đến với khán giả.

Cobeo