Ariettes oubliées là tập mélodie mà Debussy soạn từ năm 1885 đến năm 1887. Tập tác phẩm này gồm 6 mélodie dựa trên những bài thơ của Paul Verlaine.
No. 1. C’est l’extase
C’est l’extase langoureuse,
C’est la fatigue amoureuse,
C’est tous les frissons des bois
Parmi l’étreinte des brises,
C’est vers les ramures grises
Le choeur des petites voix.
O le frêle et frais murmure !
Cela gazouille et susurre,
Cela ressemble au [cri]1 doux
Que l’herbe agitée expire…
Tu dirais, sous l’eau qui vire,
Le roulis sourd des cailloux.
Cette âme qui se lamente
En cette plainte dormante
C’est la nôtre, n’est-ce pas ?
La mienne, dis, et la tienne,
Dont s’exhale l’humble antienne
Par ce tiède soir, tout bas ?
Niềm ngất ngây
 
Niềm ngất ngây uể oải,
Nỗi mệt mỏi ái tình,
Gió ôm rừng ghì siết
Cây rùng mình liêu xiêu,
Bản hợp ca giọng trẻ
Nhành cây xám múa theo.
Tươi mảnh tiếng vui reo!
Líu lo và thầm thĩ
Như tiếng ngân dìu dịu
Của cỏ cây rập rờn…
Em rằng sỏi lắc lư
Dưới nước kia xao động.
Hồn này đang oán hận
Nỗi thở than tù đầy
Của chúng ta, có phải?
Đoạn điệp ca kính cẩn
Lòng anh, em hát hoài
Qua chiều êm lặng này?
No. 2 : Il pleure dans mon coeur
Il pleure dans mon coeur
Comme il pleut sur la ville.
Quelle est cette langueur
Qui pénètre mon coeur?
O bruit doux de la pluie,
Par terre et sur les toits!
Pour un coeur qui s’ennuie,
O le chant de la pluie!
Il pleure sans raison
Dans ce coeur qui s’écoeure.
Quoi! nulle trahison?
Ce deuil est sans raison.
C’est bien la pire peine,
De ne savoir pourquoi,
Sans amour et sans haine,
Mon coeur a tant de peine.
Mưa rơi trong lòng ta
 
Mưa rơi trong lòng ta
Như mưa rơi trên phố.
Sao mà mòn mỏi quá
Ai xuyên thấu lòng ta?
Ôi êm tiếng mưa rơi
Xuống đất và trên mái!
Cho nỗi lòng buồn chán
Ôi khúc hát của mưa!
Mưa rơi không lý do
Trong lòng này buồn nản.
Sao! không hề bội phản?
Vô cớ tang tóc này.
Nỗi đau tệ vô cùng,
Khi không rành nguyên cớ,
Không yêu không thù ghét,
Lòng ta đau thế đó.
No. 3 : L’ombre des arbres
L’ombre des arbres dans la rivière embrumée
Meurt comme de la fumée,
Tandis qu’en l’air, parmi les ramures réelles,
Se plaignent les tourterelles.
Combien ô voyageur, ce paysage blême
Te mira blême toi-même,
Et que tristes pleuraient dans les hautes feuillées, –
Tes espérances noyées.
 
Bóng cây
 
Bóng cây tỏa xuống sông sương
Biến tan tựa như hơi khói,
Lúc trên không những con cu gáy,
Giữa nhành cây cất tiếng than phiền.
Du khách ôi, cảnh chiều nhòa nhạt này
Soi bóng chính người nhòa nhạt thế,
Và buồn sao trên tầng cao tán lá,
Khóc thương những hy vọng đắm chìm.
 
No. 4 : Chevaux de bois
Tournez, tournez, bon chevaux de bois,
Tournez cent tours, tounez mille tours.
Tournez souvent et tournez toujours,
Tournez, tournez au son des hautbois.
L’enfant tout rouge et la mère blanche,
Le gars en noir et la fille en rose.
L’une à la chose et l’autre à la pose,
Chacun se paie un sou de dimanche.
Tournez, tournez, chevaux de leur coeur,
Tandis qu’autour de tous vos tournois
Clignote l’oeil du filou sournois.
Tournez au son du piston vainqueur!
C’est étonnant comme ça vous soûle,
D’aller ainsi dans ce cirque bête,
Rien dans le ventre et mal dans la tête,
Du mal en masse et du bien en foule;
Tournez dadas, sans qu’il soit besoin
D’user jamais de nuls éperons
Pour commander à vos galops ronds.
Tournez, tournez, sans espoir de foin,
Et dépêchez, chevaux de leur âme,
Déjà voici que sonne à la soupe
La nuit qui tombe et chasse la troupe
De gais buveurs, que leur soif affame.
Tournez, tournez! Le ciel en velours
D’astres en or se vêt lentement,
L’Eglise tinte un glas tristement.
Tournez au son joyeux des tambours, tournez.
 
 Những con ngựa gỗ
 
Quay đi nào những chú ngựa gỗ ngoan,
Quay trăm vòng, quay nghìn vòng nhé.
Hãy quay luôn và quay mãi thế,
Hãy quay nào theo tiếng ô-boa.
Cô nàng áo hồng và anh chàng áo đen
Bà mẹ mặt trắng và đứa con mặt đỏ.
Người thì đuổi theo, kẻ thì điệu bộ,
Chủ nhật chẳng ai tốn một xu.
 
Quay đi nào những chú ngựa thân yêu
Lúc vòng quanh trong mọi cuộc đấu
Mắt hấp háy một cách láu cá
Theo tiếng kèn chiến thắng quay nào!
Thật tuyệt vời khi say sưa thế này,
Đi vòng như ở trong xiếc thú,
Bụng thì rỗng, đầu thì đau nhức,
Mệt lắm và cũng vui vô cùng.
Quay quay đi chẳng bao giờ màng
Dùng đinh thúc vô cùng tai hại
Để giục ngựa theo vòng phi nước đại
Quay đi không mong mải cỏ khô.
Ngựa yêu ơi, gấp gáp lên thôi,
Này nồi súp đã sôi rồi đó
Đêm buông xuống, xua lũ say nhí nhố
Bỏ mặc họ với những cơn khát thèm.
Quay, quay đi trời vận áo nhung mềm
Những sao vàng hiện lên chậm rãi
Nhà thờ dóng chuông báo tử ảo não.
Theo tiếng trống dồn sảng khoái, hãy quay!
No. 5 : Green
Voici des fruits, des fleurs, des feuilles et des branches
Et puis voici mon coeur qui ne bat que pour vous.
Ne le déchirez pas avec vos deux mains blanches
Et qu’à vos yeux si beaux l’humble présent soit doux.
J’arrive tout couvert encore de rosée
Que le vent du matin vient glacer à mon front.
Souffrez que ma fatigue à vos pieds reposée
Rêve des chers instants qui la délasseront.
Sur votre jeune sein laissez rouler ma tête
Toute sonore encor de vos derniers baisers;
Laissez-la s’apaiser de la bonne tempête,
Et que je dorme un peu puisque vous reposez.
Xanh
 
Đây lá, đây cành, đây quả, đây hoa
Và đây trái tim ta chỉ vì nàng mà đập.
Đừng vò xé nó bằng đôi tay trắng
Và bằng mắt xinh dịu lắng vẻ khiêm nhường.
Ta đến nơi khi tất thảy còn đẫm sương
Làn gió sớm thổi mặt ta giá lạnh.
Nơi nàng đặt chân hãy để ta mơ mộng
Tới những khoảnh khắc tuyệt vời để mệt nhọc dần tan.
Hãy để ta gối đầu lên ngực trẻ hỡi nàng
Tất cả còn xốn xang từ những chiếc hôn lần cuối;
Hãy để lắng cơn bão lòng đắm đuối
Và để ta chợp mắt theo nàng.
No. 6 : Spleen
Les roses étaient toutes rouges,
Et les lierres étaient tout noirs.
Chère, pour peu que tu te bouges,
Renaissent tous mes désespoirs.
Le ciel était trop bleu, trop tendre
La mer trop verte et l’air trop doux
Je crains toujours, ce qu’est d’attendre,
Quelque fuite atroce de vous!
Du houx à la feuille vernie,
Et du luisant buis je suis las,
Et de la campagne infinie,
Et de tout, fors de vous. Hélas!
 
U sầu
 
Mọi bông hồng đều đỏ
Mọi thường xuân đều đen.
Em hơi xê dịch thôi,
Mọi tuyệt vọng trong tôi sống lại.
Trời quá xanh, quá dịu,
Biển quá xanh, không khí quá êm
Tôi luôn e sợ rằng em
Sắp trốn tránh cuống cuồng.
Từ lá vec-ni đến quả nhựa ruồi
Từ hộp gỗ hoàng dương sáng loáng
Đến đồng quê bất tận – tôi đều chán,
Ôi tôi chán tất, chỉ trừ em.
 Ngọc Anh (nhaccodien.info) dịch thơ